1. Trách nhiệm của người sử dụng lao động
Pháp luật quy định NSDLĐ phải xử lý và chi trả các nghĩa vụ liên quan đến tai nạn lao động, bất kể NLĐ có lỗi hay không. Cụ thể:
NSDLĐ có trách nhiệm thanh toán toàn bộ chi phí y tế, bao gồm sơ cứu, cấp cứu và điều trị cho đến khi NLĐ ổn định, theo khoản 1 Điều 38 Luật ATVSLĐ 2015. Đồng thời, trong thời gian NLĐ nghỉ điều trị, doanh nghiệp phải trả đủ tiền lương, theo khoản 3 Điều 38 Luật ATVSLĐ và phù hợp Điều 113–115 Bộ luật Lao động 2019.
Nếu NLĐ không có lỗi, NSDLĐ phải bồi thường với mức tối thiểu bằng 30% mức lương khi NLĐ bị suy giảm khả năng lao động từ 5% trở lên, theo khoản 4 Điều 38 Luật ATVSLĐ. Trường hợp NLĐ có lỗi, NSDLĐ vẫn phải chi trả trợ cấp với mức tối thiểu 12% mức lương, theo khoản 5 Điều 38. Như vậy, kể cả trong tình huống NLĐ vi phạm quy trình an toàn, doanh nghiệp không được phủ nhận trách nhiệm chi trả.
Ngoài ra, NSDLĐ phải sắp xếp công việc phù hợp khi NLĐ trở lại làm việc, căn cứ khoản 8 Điều 38, và phải khai báo – điều tra tai nạn lao động theo Điều 34–36 Luật ATVSLĐ 2015.
2. Trách nhiệm của người lao động
Người lao động chỉ chịu trách nhiệm khi họ cố ý vi phạm quy định an toàn lao động gây thiệt hại cho doanh nghiệp, được quy định tại Điều 129 Bộ luật Lao động 2019. Tuy nhiên, điều này không làm mất đi nghĩa vụ của NSDLĐ về chi phí y tế và trợ cấp tai nạn. Pháp luật ghi nhận rõ tại khoản 1 và khoản 5 Điều 38 Luật ATVSLĐ 2015 rằng NLĐ không phải tự chi trả điều trị, dù họ có lỗi.
3. Trách nhiệm của bên thứ ba
Khi tai nạn do người khác gây ra, như tai nạn giao thông trong lúc đi công tác hoặc tai nạn do nhà thầu phụ, đơn vị bảo trì, nhà cung cấp thiết bị, thì bên thứ ba phải bồi thường thiệt hại ngoài hợp đồng theo Điều 584–592 Bộ luật Dân sự 2015. Nếu liên quan đến nguồn nguy hiểm cao độ như xe máy, xe tải, máy móc thi công, trách nhiệm bổ sung áp dụng theo Điều 601 BLDS 2015.
Dù vậy, NSDLĐ vẫn phải thanh toán trước toàn bộ chi phí chữa trị cho NLĐ theo khoản 1 Điều 38 Luật ATVSLĐ 2015. Sau đó doanh nghiệp mới có quyền yêu cầu bên thứ ba hoàn trả, căn cứ Điều 585 và Điều 589 BLDS 2015.